Thursday, December 14, 2017

MẶT TRỜI TRÊN DÒNG SÔNG KWAI



MẶT TRỜI TRÊN DÒNG SÔNG KWAI


Lần em với anh tới đó
Dòng sông Kwai không cuồn cuộn, phẩn nộ nữa
Mà êm ả dịu dàng, nhu mì như cô gái Thái quê.
Cùm chân, xích khóa, kẻm gai xưa,
Khúc quanh, chiếc cầu cũ, đoàn xe lửa
Chỉ thành vang vọng khúc ca phấn khởi.
Đoạn cầu gảy đã lành dấu vết liên quân.
Khiêm nhường nhìn nước lặng lẽ uốn quanh.
Im tiếng khóc than , tù đày, khổ hạnh.
Nắng hanh hao, mặt trời vàng vọt vẫn soi sáng
Lặng lẽ , mơ hồ bao trùm vết chiến tranh.
Những linh hồn xấu số không còn vất vưởng.
Mặt trời mới cố sưởi ấm những nguồn sống,
Cuộc đời trở lại yên lành.
Tình yêu nhiệm mầu đền bù oán thù, uất hận
Khi thế giới không còn tranh giành tiền tài , danh vọng
Sức mạnh, ảo tưởng điên cuồng , phù phiếm vô nhân
Chương Hà


NHẮN NGƯỜI TÌNH



NHẮN NGƯỜI TÌNH


Từ khi em xa tim anh cứ càng đau
Từ khi xa nhau tình ta vẫn đậm sâu.
Tình yêu miên man đem ủi an ngày đêm
mà anh bơ vơ trong chứa chan buồn tênh.
Thời gian trôi thêm, xót xa kỷ niệm xưa
Ngày vui bên nhau, bao tháng năm bao mùa.
Anh vẫn đi bên cạnh cuộc đời.
Anh cố vui như cố ngậm ngùi.
Thương nhớ em không lúc nào nguôi
Mong giữ em luôn trong tâm hồn.
Từ khi em xa anh hắt hiu tìm em
Mà như trong mơ, em thoáng xa lặng im
Tình thêm bao la như mỗi âm điệu xưa
Ta sẻ chia, ấp yêu khúc tình ca
Như sẻ chia khổ vui cuộc đời.
Ngày qua mau anh sẽ thêm gần em
Tình yêu nhau nuôi nấng cho già thêm
Rồi bên em anh sẽ nghe bình yên
Ta sóng đôi trong cánh đồng xa
bên cỏ hoa ghi dấu tình ta
Hai trái tim lồng trên bia đá.
Ta thủy chung, thiết tha bên nhau đời đời

Chương Hà

SAO GẶP RỒI XA



SAO GẶP RỒI XA


Rời xa nhau đêm nay
Lòng đau buồn xao xuyến
Tình yêu như sương khuya
Mong manh dần tan biến.
Lệ nóng tràn mắt khô
Ròng ròng tuôn thành dòng.
Gặp lại nhau làm chi
Rồi vẫn là chia ly.
Mấy mươi năm, bao lần mộng ước
Gặp nhau lòng thản thốt, bồi hồi
Tiếng em! anh! nghẹn ngào, tức tưởi
Lặng nhìn nhau thê thiết, sụt sùi.
Hai mái đầu bạc trắng
Mòn mõi trong tuổi già
Kể lể đời trôi nổi
Xót tình xưa phôi pha.
Gặp lại rồi hai người hai ngả
Tình nấu nung dẫu nở chan hòa
Thôi hảy để đôi tim nồng ấm
Nghĩ về nhau khi lại cách xa.

Chương Hà

SƯƠNG KHÓI LIÊU TRAI



SƯƠNG KHÓI LIÊU TRAI

Có phải em về từ liêu trai
Tình còn uẩn ức vội hoài thai
Hồn oan vất vưởng nương sương khói
Ru giấc anh an cõi đọa đày.

Đêm tàn u tịch trời đông lạnh
Ai sưởi lòng ai phút ấm nồng
Người với ma dù phân hai cõi
Cũng vẫn hai u hồn lạnh lùng.

Đêm đổ âm thầm tình đọng dài
Mơ màng hư thực mộng liêu trai
Ẻo lả anh ôm cơn nguyệt tận
Xót xa em nép vội hương mai.

Nợ trần không vướng bận lòng nhau
Trăm năm ngưng đọng khối tư sầu
Tình hờ thắm đậm trôi đời thật
Kiếp xưa tụ nối kiếp nào sau

Tình mỏng nên người tình mong manh
Lời yêu câm lặng tỏa chân tình
Hồn anh tạm biến vào sương khói
Thân em mong quyện giấc mơ lành

Lấp lửng duyên se vùi tuyệt đỉnh
Ăm dương trời đất cũng phù vân.

Chương Hà

Tuesday, August 22, 2017

TÌNH XÍ MUỘI



TÌNH XÍ MUỘI


 

 

Không thấy em còn thèm xí muội

Mặm mòi mà thậm đậm tình anh

Hay vì chua chát làm em ngại

Giữ mãi chi hương vị chẵng thành

 

Thời chớm quen nỡ thích vị chua

Huy hoàng thu tình bỗng sang mùa

Nên không nồng ấm khi đông giá

Muối chẵng gừng cay cũng vội thừa

 

Cô gái nào lại chẵng thèm chua

Thử lòng anh chìu chuộng em chưa

Cứ ngậm bồ hòn mà thấy ngọt

Tình trinh nguyên cam nhận thẹn thùa

 

Cắn chút xí muội em nhân nha

Hoa tình nở rộ đậm đà thơ

Đáp lễ bài thơ tình xí muội

Một đời chỉ một chuyện đôi ta

 

Chương Hà


Saturday, March 15, 2014

Thâm Tình

Thâm Tình

Con thương!
Giờ chỉ còn có
hai cha con ta trơ-trọi trên đời
Ba đã ngậm tủi nuốt buồn
vì phải làm một người khiếp nhược;
vì phải sống đễ nuôi con lớn khôn.
Cũng chỉ vì con thôi!
Vì con quá dại khờ;
mà đời đã sớm tràn đầy bất hạnh.
Ba tập chiên trứng và kho cá
vá áo, và mạn quần;
dạy con học cùng dỗ con ngủ;
Vừa làm cha vừa làm mẹ.
Phải cố làm vui những lúc con buồn;
còn những lúc ba buồn thì tự mình tìm nơi dấu mặt.
Vậy mà con vẫn bắt gặp
những lúc ba dụi bụi vào mắt
Con thường ngập ngừng dỗ-về ba:
Ba ơi đừng buồn, ba đừng thèm buồn nữa!
mà con vụng-về không biết làm sao hơn.
Con quá dại khờ chỉ mới bắt đầu phân biệt:
Cốt-nhục tình thâm.
Nhà bỗng trở thành nghèo
Buổi tối con chỉ chong một ngọn đèn ngồi học
còn ba thì mắt thường thẩn thờ nhìn vào đêm tối mênh mông
Đêm, mình không còn trông người về;
Chiều, cố nuốt cơm vội-vã.
Nhờ ơn trời mười tám năm, một mối tình
vẫn còn có con được kết tinh.
Nghĩa nào chẳng nặng bằng non,
thì tình cha con cũng nặng.
Mai, cha sẽ dạy con phép làm người
trọng thuỷ-chung mà tròn nhân-nghĩa
Không phản phúc, cũng không vô lương.
Con sẽ bắt đầu biết nuôi dưỡng tình thương,
khi ba còn mõi mòn níu với.
Nhận những giọt linh-đơn mỗi chiều, mỗi tối;
Khi nhìn thấy con âm-thầm trước đấng từ bi
lời ngây thơ nguyện cầu, thủ thỉ:
Lạy trời lạy phật hãy ban ơn
Cho con khoã lấp được cô-đơn
cho cha con luôn bình-thản
ngày ngày sống nuôi con.
Lạy trời đừng cho con sợ,
Trời hãy ban ơn; cho điều nguyện cầu nhỏ

Nếu thiếu vắng them cha rồi, đời con không còn gì nữa.

Bài Thơ Sinh Nhật Cho Con

Bài Thơ Sinh Nhật Cho Con

Con thương!
Tháng tư nầy con vừa tròn mười lăm tuổi
Chiếc bánh thơm nồng chử ‘S’, đó là biểu trưng hình ảnh của quê hương
Cha mong rằng con đầy đủ trí khôn
Để ghi nhận nghĩa nước non mỗi tuổi
Mười lăm tuổi đời mười mấy năm lưu lạc xứ người
Nhưng phải nhớ con sanh ra trong lòng đất mẹ;
nơi chôn nhau, cắt rún, nơi con hít thở đầu đời
Trái tim đã   vập-vồn máu Việt-Nam tới từng huyết quản.
Hãy ôn tập: cơ, mưu, trí, dũng
Phải nằm lòng: tín, nghĩa, lễ, nhân
Hiếu đễ ông bà, tôn kính người trên
thuân-thảo anh em, quý thương đồng tộc
Luyện thân thễ, phát huy trí óc
Để sau này gầy dựng lại quê hương.
Quê hương nhỏ nghèo mà không thiếu tình thương
Tình tiếp nối như tim nối máu
Vì nếu tới một ngày
phổi cha lạnh, ngưng nồng nhịp thở quê hương quý báu
Trái tim con hồng sẽ tiếp xôn xao!
Nấu nung tình đất mẹ
Khí dũng, hùng tâm tràn trề thế hệ;
Chí cả vẫy vùng khắp bốn bễ
cho nòi Lạc Hồng lại rền cỏi trời đông.
Chắt nịt vòng tay, xây đấp non sông
đễ hạnh phúc ấm no, người vui sống
Hoài bão không còn là ước vọng,
Cho hết những ngày lạc lõng, điêu linh.
Vì cả đời cha trông đợi một bình minh
nên khi con vừa mở mắt chào đời
hai chử “Thanh Binh”, cha đặt tên cho con đó.

tặng cho con Thanh Bình

nhân ngày sinh nhật 5-4-88