Showing posts with label Ngọc Lan. Show all posts
Showing posts with label Ngọc Lan. Show all posts

Saturday, March 15, 2014

Ngọc Lan

Ngọc Lan

Như hơi thở yếu hắt-hiu gió nhẹ
Như tình mong-manh, như duyên trắc trở
Nổi nhớ rưng-rưng, cỏi buồn xa-lạ
Niềm thương ngậm-ngùi, giòng lệ tiếc nuối
Vương vấn, thơ-ngây, đắm say, sôi-nổi
Từng giọt mưa đêm, từng cơn mưa vội
Trên thịt da người thơm lừng con suối
Trên môi mím thổi từng cánh hoa rơi
Bứt-rứt, run-rẫy, xao-xuyến, bồi-hồi
Người giữ hầu như tâm-tình mọi tuổi
Người giữ bao nhiêu mơ-mộng trong đời
Tình yêu nhẹ-nhàng như đành chịu tội
Tình yêu dịu-dàng, hiền ngoan thánh nữ
Tình yêu trái ngang, đầm đìa châu lệ
Người thật giã-từ, rời-rã, nữa-vời
Người nở đành sao? nửa đoạn, nửa đời
Điệp khúc tình yêu thôi rồi! khép cửa
Ai nuôi chiêm bao như người còn mãi
Giọng hát ngọt-ngào, mang-mang mấy cõi
Giọng hat dịu buồn thê-thiết không nguôi
Từ đây hoa kia rõ đáng tên người
Từ đây tên người mãi hoa tình sữ.


4/2001